Wednesday, June 1, 2016

CŨNG LÀ KIỂM DUYỆT

Có những tờ báo con không muốn Ba đọc...
Những gì con mang về nhà đã qua cái gọi là “kiểm duyệt thông tin” do con… thiết lập. Con đã che đi một nửa sự thật, về với Ba chỉ còn những lời khen tặng, những khích lệ, những ưu ái… Con muốn Ba tin, cuộc đời này yêu thương con Ba lắm. Con đã mặc cái áo kín đáo nhất có thể, để Ba không bao giờ nhìn thấy những vết thương.
Con luôn đi giữa một chiến trường, đi trong vinh quang và cay đắng, đỉnh cao và vực thẳm, chia sẻ và đố kỵ, thương yêu và căm ghét. Con muốn Ba đừng biết. Có những tin tức về con Ba có được từ bạn bè, buộc Ba hỏi, tại sao? Giản dị, con nghĩ, một thái độ chuyên nghiệp và thản nhiên trước chỉ trích miệt thị con cái mình là điều không ông bố bà mẹ nào làm được. Nhà mình lại càng không.
Con nhớ bộ phim Mỹ về hành trình cô thợ mỏ chiến đấu với nạn quấy rối tình dục, có cảnh cô diễn thuyết giữa hàng trăm người đàn ông dung tục và thô lổ, bị họ phản ứng bằng những lời lẽ khiếm nhã và tục tĩu nhất. Cha cô, người chưa từng thấy hài lòng và ủng hộ việc làm của con gái mình, đã đứng lên bên cô, đau đớn nhắc cho những người từng là bạn bè mình một sự thật, họ đang hạ nhục con gái của ông. Cảnh đó làm con rơi nước mắt, làm con nhớ tới mình, dù ở một hoàn cảnh khác.
Ba đã từ bỏ khá nhiều mối quan hệ bạn bè, những người cùng chiến trường với Ba thuở trước, vì những trang viết của con. Những người bạn còn lại của Ba là những người đứng về phía con. Ba biết con vinh quang từ họ, và đôi lúc họ vô tình để Ba đọc được vài ba chê bai, chỉ trích. Con chỉ còn cách ngượng ngập xua tay, “trường văn trận bút” mà…
Con đã bỏ lại cái trận chiến đó ngoài cổng, nhưng vài kẽ hở của bão thông tin khiến tên bay đạn lạc vào trong nhà, rồi Má, rồi Ba bị thương. Những kẻ bị thương không… chuyên nghiệp. Có lần nghe tin một anh (đã từng viết bài dài trên báo nhiếc móc con mình) bị cách chức, má hớn hở cười, “đó, quả báo, đụng tới con cháu nhà họ Mạc là lãnh hậu quả liền…”. Buồn cười, má còn nhớ anh đó lâu ghê.
Nhưng bị thương chuyên nghiệp như con cũng không phải là tốt, cái thói quen lướt trên những dư luận những thị phi như con dao hai lưỡi, con cũng cố chấp hơn, chai lì và cằn cỗi hơn. Nên tốt nhất, là đừng để bị thương.
Nên con vẫn cứ duy trì chế độ kiểm duyệt, để gửi về Ba Má những thứ ấm áp nhất. Phần lạnh lẽo và sắc nhọn, chỉ mình con biết…

No comments:

Post a Comment